Duck hunt
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Ác ma tổng tài, anh hổn đản


phan 33(end)

 ₪ Chương 160
 "Vì vậy anh mang em đến tiệc đính hôn của Hách Sa Sa và Cố Thiếu Kiệt , khi anh
 thấy em giúp Cố Thiếu Kiệt nói dối , phối hợp ăn ý, anh tức giận không thôi
 nhưng chỉ có thể yên lặng chịu đựng."
 "sau khi anh bức bách Cố Thiếu Kiệt uống rượu , một là vì báo thù hai là đàn ông
 muốn đánh gại kẻ thù , muốn làm trò trước mặt em chứng minh mình hơn anh
 ta , ba là anh phát hiện anh có tình cảm với em nên anh dùng phương pháp này
 cảnh cáo Cố Thiếu Kiệt , làm cho anh ta ly xa em một chút."
 "Đương nhiên chuyện Hách Sa Sa và Cố Thiếu Kiệt đính hôn có làm cho anh mất
 mác một chút nhưng so với anh nghĩ thì không quá đau khổ , ngược lại lúc em
 giúp Cố Thiếu Kiệt còn khiến anh không thoải mái hơn."
 "Anh sở dĩ anh uống rượu , là bởi vì lúc trước Hách Sa Sa hỏi anh có yêu em
 không , anh thiếu chút nữa theo bản năng trả lời "có" rồi , tuy rằng anh không nói
 nhưng điều này làm cho anh nhận rõ tâm tư của mình thì ra anh quả thật yêu
 em."
 "Khi đó anh bị thù hận làm u mê , vô luận thế nào cũng không thừa nhận tâm tư
 của mình , vì thế anh mang phụ nữ về nhà cho em hầu hạ , anh cưỡng bức em
 phải xem tất cả cảnh đó. . . . . .Anh lừa dối mình là chỉ cần tổn thương em thì có
 thể chứng minh một chút anh cũng không yêu em ... Nhưng mỗi lần tổn thương
 em , trong lòng anh còn khó chịu hơn gấp bội."
 "Sau khi em mang thai , vì sợ em chạy trốn anh liền phải giam lỏng em , anh nói
 với em lưu trữ em cũng vì đứa nhỏ , dù sao từ thời thơ ấu trong lòng anh nghĩ
 nếu anh có con anh nhất định phải đối xử với nó thật tốt , làm cho nó có một gia
 đình hạnh phúc , tuyệt đối không thể để bi kịch của anh xảy ra cho con mình ,
 nhưng lúc chỉ có thể chọn 1 trong hai là em hoặc con thì anh ýthức được , anh
 triệt để hoàn toàn lựa chọn em."
 "Cho đến giờ phút này , anh mới dám đối diện với trái tim của mình , mà này
 cũng làm cho anh chính mình đã bỏ lỡ nhiều thứ tốt đẹp , theo một khắc bắt đầu
 , anh coi như đây là cơ hội mới , cuộc sống mới , nhưng anh hiểu trước đây anh
 làm quá nhiều chuyện ác độc có lẽ em sẽ không tha thứ cho anh , nên vì giữ em
 mà anh dùng đứa nhỏ áp chế em , nhưng không nghĩ đây lại làm cho em muốn
 rời anh đi."
 "Khi anh biết em chạy trốn , anh bỗng có cảm giác , cả đời này không còn gặp em
 nữa , anh cảm thấy lần đầu tiên mình bất lực như vậy liền giống như cả thế giới
 sụp đổ xuống , không còn chút ánh sáng nào."
 "Nên sau khi anh nhận được điện thoại của Tần Hữu Minh , anh không nghĩ liền
 nhanh chóng chọn cứu em , cho dù trả giá tất cả công ty của anh , chỉ cần em
 không bị gì là được , nhưng anh lại bị Tần Hữu Minh giỡn trò , bắt anh xác nhận
 tình cảm với em , anh ta muốn giết chết em làm cho anh thống khổ cả đời , lòng
 anh như lửa đốt , thấy người nằm trên mặt đất , anh nghĩ đó là em. . . . . . Bất quá
 hoàn hảo , kia không phải em , bằng không có lẽ anh cũng sẽ đi cùng em rồi."
 "Sau đó Tần Hữu Minh tiến vào dùng súng chỉa vào đầu anh , đối diện với họng
 súng điều đầu tiên anh không lo cho mình mà chính là lo cho em thế nào , mà khi
 anh nghe Tần Hữu Minh nói em có thể đào tẩu , tuy vẫn bị chỉa súng vào đầu
 nhưng anh vẫn cười vì đơn giản là em sẽ không xảy ra chuyện gì."
 "Mặc dù chính mình không tới nhưng nói vậy lúc đó anh sẽ không phải là anh của
 bình thường , bằng không Tần Hữu Minh sẽ không hỏi anh Tư Đồ Viêm lãnh
 huyết vô tình chạy đi đâu?"
 "Anh nghĩ , Tư Đồ Viêm lạnh như băng từ lúc gặp Lâm Khả Tâm liền bị sự ấm áp
 của cô ấy hoà tan chảy rồi."
 "Đáng tiếc là khối băng này đóng băng lâu quá , không phải nhất thời có thể làm
 tan chảy nên khi anh cứu em ở kho hàng ra anh vốn định hung hăng ôm em , nói
 rằng em không xảy ra chuyện gì là tốt rồi nhưng anh cũng không biết đem những
 lời buồn nôn xấu hổ đó nói thế nào."
 "Nếu sớm biết có một ngày em sẽ không nghe được anh nói gì nữa , chẳng sợ
 buồn nôn hay không anh sẽ nói tất cả , cho đến khi em nghe chán thì thôi"
 Nói đến đây , giọg nói của Tư Đồ Viêm trở nên nghẹn ngào " Thực xin lỗi Khả
 Tâm , anh làm những chuyện tồi tệ với em như vậy , anh nghĩ em rất hận anh đi?
 Thật ra không chỉ em ngay cả anh cũng hận bản thân mình."
 "Anh hận chính mình khẩu thị tâm phi , anh hận chính mình không nắm chắc cơ
 hội đối xử tốt với em , anh hận chính mình làm cho em nhiều đau khổ , anh hận
 chính mình để em lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm , anh hận chính mình cũng như
 hận người đàn ông kia."
 "Anh phát hiện ra , tuy rằng anh một mực bài xích chính mình cùng người đàn
 ông kia không giống nhau , nhưng trên thực thế cũng chẳng có gì khác nhau , đều
 làm cho những người mình yêu thương khổ sở , anh hận ông ta rồi cũng phạm
 sai lầm giống ông ta."
 Nói xong , Tư Đồ Viêm cầm không được rớt nước mắt , anh tựa đầu vào tay Lâm
 Khả Tâm , nước mắt tinh mịn chảy từ tay cô chảy xuống , không biết sự hối hận
 này có chảy đến trong lòng Lâm Khả Tâm hay không
 Khả Tâm , Van cầu em , tỉnh lại đi. . . . . .
 Một bàn tay mềm để lên hai má của Tư Đồ Viêm.
 "Khả Tâm" Tư Đồ Viêm kích động ngẩng đầu , nhưng ngoài ýmuốn là một người
 anh không thể tưởng —— Hách Sa Sa.


₪ Chương 161 ( Hoàn)
 "Tư Đồ Ca Ca , sao anh lại khóc?" Hách Sa Sa đứng một bên dùng bàn tay nhỏ bé
 non mềm giúp Tư Đồ Viêm lau nước mắt.
 Thấy rõ người trước mặt , Tư Đồ Viêm có chút thất vọng: " Sa Sa? Sao em lại ở
 đây?"
 Hách Sa Sa ngồi xuống bên cạnh anh: " Em nghe nói Khả Tâm Tỷ xảy ra chuyện
 nên tới đây thăm , Tâm Tỷ sao rồi? Chị ấy tỉnh chưa? Bác sĩ nói gì?"
 Tư Đồ Viêm thở dài , cau mày nhìn về phía Lâm Khả Tâm.
 "Còn chưa tỉnh , bác sĩ cũng nói không biết khi nào sẽ tỉnh. "
 "Còn nói , Khả Tâm Tỷ có thể cả đời cũng. . . . . ." Hách Sa Sa thử nhìn về phía Tư
 Đồ Viêm , còn anh trầm mặc gật đầu , trên mặt là biểu tình đau đớn không thôi.
 "Ừ"
 "Kia , Tư Đồ Ca tính toán làm sao? Vẫn đợi cả đời , cho dù Khả Tâm Tỷ có tỉnh lại
 hay không sao?"
 Đối với câu hỏi của Hách Sa Sa , Tư Đồ Viêm khẳng định: " Sẽ không , cô ấy sẽ
 tỉnh lại , nếu cô ấy không bao giờ . . . . . .tỉnh lại nữa , anh vẫn sẽ đợi cô ấy cả
 đời."
 Nghe Tư Đồ Viêm nói vậy , Hách Sa Sa không khỏi có chút động dung.
 "Tư Đồ Ca , nếu Khả Tâm Tỷ nghe được nhất định sẽ rất cảm động , nhưng là. . . .
 . ." Hách Sa Sa khựng lại một chút, rồi mới nói tiếp:" Nhưng mà Tư Đồ Ca , anh
 tài giỏi nhưthế lại còn trẻ , chỉ cần anh muốn nhất định sẽ có rất nhiều người
 nguyện ýcùng chỗ với anh , nếu Khả Tâm Tỷ có cảm giác chị ấy cũng không đành
 lòng để cho anh vì chị ấy mà tiêu hao thời gian , nên anh nhanh bỏ mọi đau khổ
 bắt đầu cuộc sống mới , tìm một tình cảm mới."
 Lời nói của Hách Sa Sa làm cho Tư Đồ Viêm cau mày chặt hơn , không thể không
 nói tuy rằng Hách Sa Sa nói đúng nhưng anh cảm thấy thật lạ giống như Hách Sa
 Sa đang ám chỉ cái gì đó.
 Còn không đợi Tư Đồ Viêm nghi ngờ lời nói của mình , Hách Sa Sa bỗng nhiên
 nhào tới Tư Đồ Viêm , mà anh trong lòng căn thẳng , rút tay về .
 "Sa Sa , em làm gì vậy?"
 Thấy Tư Đồ Viêm rút tay , Hách Sa Sa không thu liễm , ngược lại tựa vào người
 anh: " Tư Đồ Ca Ca , em thích anh. . . . . ."
 Hách Sa Sa vừa nói , vừa cọ cọ lổ tai của Tư Đồ Viêm .
 Tư Đồ Viêm nghe vậy cứng còng thân hình " Sa Sa , em không cần nói giỡ:n ,này
 một chút cũng không vui"
 Sa Sa không vui đô đô cái miệng: " Em không có giỡn , từ lần đầu tiên gặp anh em
 đã bị mị lực của anh mê hoặc. . . . . ."
 "Được rồi cho dù là thật , nhưng chính là em không phải đã đính hôn cùng Cố
 Thiếu Kiệt sao?" Tư Đồ Viêm hơi nghiêng thân muốn tránh khỏi Hách Sa Sa ,
 nhưng Hách Sa Sa vẫn là cọ lên .
 "Đúng em đã muốn cùng Thiếu Kiệt Ca Ca đính hôn nhưng em phát hiện em càng
 lúc càng thích anh nên em quyết định vì anh em không đính hôn nữa . . . . . ."
 Dừng một chút , Hách Sa Sa ngọt ngào làm nũng " Cho nên , Tư đồ Ca Ca có
 nguyện ývì em mà buông tha Khả Tâm Tỷ không?"
 " Buông tha" Hai chữ này Tư Đồ Viêm nghe thật chói tay , khiến cho lòng anh
 sinh ra một cỗ chán ghét Hách Sa Sa .
 Hách Sa Sa làm vậy khác gì loại Tiểu Tam mà anh chán ghét? Uổng công anh còn
 tưởng cô ta là thiên sứ? Thì ra chỉ là giả dối thôi !
 Nghĩ vậy , Tư Đồ Viêm đẩy Hách Sa Sa ra: " Anh nói rồi , vĩnh viễn anh sẽ không
 buông tay Khả Tâm , nếu em nháo đủ rồi thì mời ra phòng bệnh , anh không
 muốn đánh phụ nữ."
 Nắm chặt tay , Hách Sa Sa phẫn nộ đứng dậy , chất vấn nói " Vì cái gì , vì cái gì
 các người ai cũng chọn Lâm Khả Tâm? Các người đều là đàn ông có mắt không
 tròng , tôi hận các người."
 "Đúng , là tôi có mắt không tròng."
 Tư Đồ Viêm mang theo chút giễu cợt nói , nếu lúc trước anh không sai lầm coi
 Hách Sa Sa là thiên sứ thì làm sao có thể bỏ lỡ thiên sứ chuân chính đáng giá của
 bản thân?
 Trừng mắt nhìn Tư Đồ Viêm , Hách Sa Sa quay đầu ra khỏi phòng , mà anh ngồi
 xuống , ôm Lâm Khả Tâm đang ngủ .
 Trong mộng , Tư Đồ Viêm thấy cô tỉnh , mỉm cười đứng trước mặt anh , anh kích
 động không thôi , anh định tiến lên ôm cô vào lòng nhưng lại chụp lấy một
 khoảng không.
 "Viêm , em đã chết rồi , hiện tại linh hồn em trở về xem anh , anh hết thảy đều tốt
 có lẽ em nên đi rồi"
 "Khả Tâm , em không cần đi , không có em anh thế nào có thể sống tốt? Đừng rời
 xa anh"
 Nhưng dường như Lâm Khả Tâm không nghe thỉnh cầu của anh , càng lúc càng
 xa , làm thế nào anh cũng không đuổi theo kịp .
 Rốt cuộc , Tư Đồ Viêm không chịu nổi đả kích, không kiềm nổi hét lên: " Khả
 Tâm , đừng đi , nếu có đi hãy dắt anh theo đi , Khả Tâm đừng để anh lại một
 mình. . . . . ."
 "Viêm. . . . . ." Âm thanh ôn nhu của Lâm Khả Tâm xuất hiện bên tai Tư Đồ Viêm ,
 bàn tay ấm áp lau đi giọt nước mắt của anh , xúc cảm như chân thật.
 Tư Đồ Viêm kinh ngạc ngẩng đầu , nhìn cô khẽ nhíu mày đau long: " Khả Tâm ,
 em tới dẫn anh đi sao?"
 Lâm Khả Tâm dùng sức mở miệng nói: " đứa ngốc , em không có chết thì dẫn anh
 đi đâu? Cục cưng đâu?"
 "Cục cưng ở trong phòng chăm sóc. . . . . ." Theo bản năng trả lời câu hỏi của Lâm
 Khả Tâm , Tư Đồ Viêm nhất thời đứng lên: " Từ từ , em không chết?" anh không
 thể tin dụi dụi con mắt mình.
 Nhìn mọi thứ xung quanh , Tư Đồ Viêm phản ứng đây là bệnh viện , vừa rồi chỉ
 là giấc mộng: " Khả Tâm , em không chết thật tốt quá." Tư Đồ Viêm gắt gao ôm
 lấy Lâm Khả Tâm , như sợ cô sẽ mãi mãi biến mất .
 "Thực ồn ào a , huống chi những lời này anh đã nói rồi. . . . . ." Lâm Khả Tâm oán
 giận hô.
 "Anh nói rồi? Anh nói khi nào?"
 Tư Đồ Viêm nghi hoặc suy nghĩ, sau đó bỗng nhiên hiểu ra cái gì: " Lâm Khả
 Tâm , chẳng lẽ em đã sớm tỉnh?"
 Lâm Khả Tâm chột dạ , bĩu môi " Anh nói một đống như vậy , em không muốn
 tỉnh cũng bị anh đánh thức . . . . . ."
 "Vậy em vẫn giả vờ hôn mê đến giờ? Em không phải định làm cho anh sốt ruột
 chết a?"
 Nghĩ đến những lời nói của chính mình đều bị Lâm Khả Tâm nghe được , Tư Đồ
 Viêm mang theo chút ngượng ngùng , trên thực thế , vì muốn làm cho anh áy náy
 nên Lâm Khả Tâm định giả vờ hôn mê , chờ thêm vài ngày nữa sẽ tỉnh , nhưnng
 cô luyến tiếc khi thấy anh vì cô mà khóc , mới tỉnh lại ngay.
 Nhưng cô không thể đem những lời này nói cho anh biết ...
 Lâm Khả Tâm thè lưỡi: " Không trách em , thật ra em cũng muốn tỉnh nhưng
 thấy anh nói vui vẻ vậy em không muốn cắt ngang anh thôi."
 Huống chi cô thật sự thích những lời nói khi cô hôn mê mà anh nói ra , kia
 những lời thổ lộ làm cho cô kích động xém khóc ra , nên mới giả vờ nhịn nghe
 một chút , ai biết tỉnh lại có nghe được nữa không?
 Tư Đồ Viêm bỗng nhớ tới cái gì: " Nếu vậy , kia Hách Sa Sa vưa rồi. . . . . ."
 "Ừ , cái đó em cũng nghe rồi." Nói xong câu này , Lâm Khả Tâm và Tư Đồ Viêm
 trầm mặc xấu hổ trong một lát.
 Thật ra lúc anh khóc cô đã định tỉnh lại nhưng vừa vặn Hách Sa Sa cũng vào nên
 liền giả vờ hôn mê tiếp , cô vốn tưởng đối với Hách Sa Sa anh yêu thương nhung
 nhớ anh sẽ vui vẻ chấp nhận mới đúng , nào ngờ sự thật làm cô ngoài ýmuốn
 một phen .
 Xem ra những gì Tư Đồ Viêm nói đều ra thật , anh thật lòng yêu cô , nghĩ vậy ,
 hơn nữa hiểu biết thời ấu thơ bi thảm của Tư Đồ Viêm , cùng với mâu thuẫn của
 mình , Lâm Khả Tâm không định trách anh nữa .
 Cô thương anh , anh cũng yêu cô , còn cái gì tốt đẹp hơn?
 Nhưng Lâm Khả Tâm vẫn là có điểm lo lắng
 "Viêm , chờ sức khoẻ của em bình phục , em muốn về nhà một chuyến. . . . .
 ."Không đợi Tư Đồ Viêm trả lời , Lâm Khả Tâm bật người bổ sung: " Anh yên
 tâm , lần này em sẽ không trốn nữa."
 Đối với sự cam đoan của cô , Tư Đồ Viêm nhịn không được bật cười: " Đứa ngốc ,
 từ hôm nay trở đi em hoàn toàn tự do không chỉ thế em muốn gì anh cũng sẽ
 thoả mản yêu cầu của em."
 "vậy anh và em cùng về thăm mẹ nha , mang theo cục cưng nữa?" Lâm Khả Tâm
 thử ướm lời.
 Sau khi biết thân thế Tư Đồ Viêm , Lâm Khả Tâm lo lắng anh sẽ để ýthân phận
 của mẹ cô , nhưng anh lại sảng khoái đáp: " Ừ , gặp mẹ."
 Nếu trước kia , anh sẽ cười nhạt với đề nghị của cô nhưng bây giờ anh lại thay
 đổi.
 Tất cả phát ra từ nội tâm , Tư Đồ Viêm cũng muốn biết rốt cuộc nữ nhân nào tài
 cán đã dưỡng dục được Lâm Khả Tâm tốt như vậy?
 Vì vậy hai người thương lượng thật tốt , vốn kế hoạch của Lâm Khả Tâm chờ sau
 khi chuẩn bị tâm lýthật tốt sẽ trở lại Hách Gia , dù sao đã xảy ra nhiều chuyện cô
 cũng biết nên nói rõ với mẹ Lâm , huống chi cô không biết Hách Gia lấy thái độ gì
 đối xử với cô.
 Lúc trước , Lâm Khả Tâm cảm thấy có Hách Sa Sa còn yên tâm nhưng sau khi
 phát sinh nhiều chuyện , liền ngay cả Hách Sa Sa cũng làm cô khẩn trương .:
 Nhưng còn không đợi cô chuẩn bị tâm lýtốt , Cố Thiếu Kiệt đã mang đến tin dữ "
 Khả Tâm , bệnh tim của mẹ em tái phát , hiện tại đang ở bệnh viện làm phẩu
 thuật."
 "Cái gì?!"
 Nghe tin tức đó , Lâm Khả Tâm cảm giác chính mình đều mộng: " Mẹ em phẩu
 thuật ở đâu? Cố Ca Ca mau dẫn em đi , nhanh lên."
 Ngay lập tức , Cố Thiếu Kiệt mang Lâm Khả Tâm đến phòng mổ , nhìn thấy Cố
 Thiếu Kiệt và Lâm Khả Tâm xuất hiện , hơn nữa còn mặc quần áo bệnh viện , vợ
 chồng Hách Gia không khỏi khó hiểu , mà Hách Sa Sa lạnh lùng nhìn Lâm Khả
 Tâm.
 "Hách Thúc Thúc , mẹ cháu sao rồi?" Lâm Khả Tâm lo lắng tiến lên hỏi Hách
 Thiểu Hoa
 Hách Thiểu Hoa thở dài: " Ai , chúng ta vừa đem mẹ cháu vào trong , phỏng
 chừng 1 hay 2 tiếng nữa mới xong , bất quá cháu phải chuẩn bị tâm lýtốt , bệnh
 tim mẹ cháu luôn tái phát , chuyển biến cũng không tốt lắm , lần trước phát bệnh
 bác sĩ nói tình trạng không khả quan , phỏng chừng sẽ dữ nhiều lành ít."
 "Mẹ , như thế nào. . . . . ."
 Lâm Khả Tâm không thể tin vào những gì mình nghe , cô che miệng ,ánh mắt đã
 ửng hồng , cứ vậy mọi người chờ ngoài phòng cấp cứu , mà Tư Đồ Viêm nghe
 được tin này cũng nhanh chạy đến , thuận tiện mang theo đứa nhỏ .
 Qua một lúc sau , bác sĩ bên trong đi ra , lắc lắc đầu " Thực xin lỗi chúng tôi đã cố
 gắng hết sức , nhưng tình trạng của bệnh nhân rất nghiêm trọng , thừa dịp bệnh
 nhân còn chút ýthức , các người muốn nói gì thì nhanh lên."
 Bác sĩ còn chưa nói xong , Lâm Khả Tâm liền chạy vào " Mẹ Mẹ. . . . . ."
 Lâm Khả Tâm nhào đến bên cạnh mẹ Lâm , nước mắt tuông ra giống trời mưa
 "Khả Tâm , con đã trở lại?"
 "Mẹ , con về rồi , thực xin lỗi , con gái về trễ , thực xin lỗi. . . . . ."
 Nhìn thấy gương mặt tái nhợt của mẹ Lâm , áy náy cùng khổ sở nổi lên trong
 lòng Lâm Khả Tâm
 Mẹ :Lâm nhẹ nhàng vuốt tóc Lâm Khả Tâm " Khả Tâm , có thể gặp con một lần
 cuối cùng , thật sự là tốt quá." Mẹ Lâm nói xong , nghẹn ngào
 "Thực xin lỗi , mẹ phải đi rồi , để con lại một mình . . . . . .mẹ rất lo lắng . . . . .
 .huống chi mẹ còn chưa nhìn thấy con kết hôn , còn chưa được ẩm cháu ngoại ,
 mẹ muốn gặp người đang ở cùng con thế nào?"
 "Mẹ , mẹ yên tâm con sẽ cho mẹ gặp" Nói xong , Lâm Khả Tâm vội vàng quay đầu
 mà không biết Tư Đồ Viêm lúc nào đứng sau cô , còn có ôm cục cưng trong lòng
 Lâm Khả Tâm xoa xoa nước mắt , hướng tới Tư Đồ Viêm vẫy vẫy: " Viêm , anh lại
 đây , mẹ muốn gặp anh."
 Nghe vậy , Tư Đồ Viêm tiến lên cầm tay Lâm Khả Tâm
 Lâm Khả Tâm nói với mẹ Lâm: " Mẹ , đây là Tư Đồ Viêm , chúng con đã kết hôn
 rồi , đây là con của bọn con , là cháu ngoại của mẹ. . . . . ."
 "cháu ngoại của ta. . . . . ." Lâm Xảo Như vươn tay , nhè nhè vuốt vuốt đầu đứa
 nhỏ , lúc khi trải qua cánh tay , đứa nhỏ bám bám ngón tay của Lâm Xảo Như ,
 phát ra nụ cười ngọt ngào.
 Lâm Khả Tâm có lỗi nói " Thực xin lỗi , con không có nói cho mẹ chuyện kết hôn
 và chuyện sinh đứa nhỏ , mẹ không trách con sao?"
 Lâm Xảo Như không trả lời câu hỏi của Lâm Khả Tâm mà nhìn về phía Tư Đồ
 Viêm " Nói cho ta biết , con yêu Khả Tâm sao? Con sẽ làm Khả Tâm hạnh phúc cả
 đời sao?"
 Tư Đồ Viêm nhìn xuống , thập phần thật lòng trả lời " Con yêu cô ấy , rất yêu cô
 ấy , con có thể hy sinh mạng sống của mình cũng sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc"
 "Vậy tốt rồi. . . . . ." Lâm Xảo Như lộ ra nụ cười vui mừng "Khả Tâm , con đã tìm
 được người đàn ông tốt , mẹ có thể an tâm ra đi" Nói xong câu này , mẹ Lâm
 nhắm chặt hai mắt , tay rơi xuống trong tay cục cưng , thời khắc đó đứa bé khóc
 rống lên , mà Lâm Khả Tâm cũng ôm chặt Tư Đồ Viêm khóc theo
 Sau đó , Tư Đồ Viêm tổ chức lễ tang cho mẹ Lâm , Hách Gia cùng Cố Thiếu Kiệt
 đến , chính là Hách Sa Sa và Cố Thiếu Kiệt không còn ngọt ngào như trước ,
 người ngoài cũng hiểu được hai người có chút lạ lạ
 Kết thúc lễ tang , Hách Sa Sa tìm Lâm Khả Tâm , tỏ vẻ muốn nói mấy câu , mà
 Lâm Khả Tâm liền đồng ý .
 "Nói thật , từ nay về sau cô và gia đình tôi không còn quan hệ , nghĩ vậy thật cao
 hứng."
 Hách Sa Sa đi thẳng vào vấn đề nói
 "Sa Sa. . . . . ." Lâm Khả Tâm mở miệng nhưng không biết nói gì , suy nghĩ nửa
 ngày cô mới nói: " Sa Sa , chị vẫn cho rằng em là em gái ruột , chị cũng nghĩ em
 thật lòng xem chị là tỷ tỷ , không phải sao?"
 "Tỷ tỷ? Ha Ha , đừng giả bộ , cô và tôi căn bản không có huyết thống , cô bất quá
 chỉ là con sâu mọt cùng mẹ cô tới chiếm dụng nhà tôi , quỷ hút máu."
 Hách Sa Sa thật chán ghét nói ra tuy rằng Lâm Khả Tâm sớm biết được nhưng
 trong lòng vẫn lạnh không thôi.
 Cố nén suy nghĩ , Lâm Khả Tâm hỏi: " Vậy còn quá khứ thì sao? Chúng ta cùng
 nhau và ba chơi trò chơi cũng là giả sao? Chẳng lẽ thậm chí em cũng không coi
 chị là bạn?"
 "Về điểm ấy thật ra tôi đã sớm muốn nói rõ cho chị biết" Hách Sa Sa bĩu môi " Cô
 nghĩ rằng lúc trước tôi tiếp cận cô là vì cái gì? Thật ra bất quá chỉ vì Thiếu Kiệt Ca
 Ca thôi , tôi thấy quan hệ của 2 người tốt , mà tôi rất thích anh ấy nên muốn cùng
 anh ấy vui đùa tôi mới đến gần cô , hay nói cách khác cô bị tôi lợi dụng"
 "Nguyên lai là như vậy." Lâm Khả Tâm tự giễu cười , da mặt cứng lại không thôi.
 Nếu cởi mở , Hách Sa Sa cũng không để ý, trực tiếp chỉ vào mặt Lâm Khả Tâm: "
 Tôi ghét nhất cùng cô xài đồ giống nhau , ngay cả váy tôi thích nhất cô cũng có ,
 không phải vì làm cho Thiếu Kiệt Ca Ca thích cô cô mới mặc váy giống tôi , chém
 chết đàn ông của tôi sao?Không chỉ là cô mà ngay mẹ cô cũng vậy , ngày đó không
 tốt , cố tình trong tiệc đính hôn của tôi bệnh tim tái phát , cướp đi ba ba , nên tôi
 chán ghét mẹ con hai người." Hách Sa Sa càng nói càng nghiến răng nghiến lợi ,
 kia bộ dáng xem thật xa lạ.
 "Cho nên cô phải cướp Viêm từ tay tôi? Cũng là thật sự yêu anh ấy?"
 Nhắc tới chuyện này , Hách Sa Sa nở nụ cười khinh thường: " Ha Hả , tôi thế nào
 thích anh ta? Tôi luôn thích chỉ có một mình Thiếu Kiệt Ca Ca , về phần tôi câu
 dẫn Tư Đồ Viêm chỉ là muốn để cô nếm một chút cảm giác người đàn ông của
 mình bị người khác cướp đi thôi , ai ngờ anh ta chung tình với cô như vậy . . . . .
 .A , cô thật có thủ đoạn lừa đàn ông , để cho một đám chung tình với cô.”
 Hách Sa Sa nói xong , hấc cầm lên , cao ngạo nhìn Lâm Khả Tâm " Lâm Khả Tâm
 , tôi thừa nhận , cô thật kế thừa ưu thế của mẹ cô , thực biết cách đoạt đàn ông ,
 bằng không Thiếu Kiệt Ca Ca sẽ không vì cô mà trì hoãn hôn lễ của chúng tôi ,
 còn vì cứu cô mà nói dối tôi. . . . . .Nhưng tôi tin rằng , Thiếu Kiệt Ca Ca chỉ là một
 lúc mê hồn , người anh ấy yêu nhất vẫn là tôi."
 "Nếu như cô không tin thì sau khi tiệc đính hôn , cô không phải nói Thiếu Kiệt Ca
 Ca không nói cho cô biết sao? Cô sai lầm rồi , thật ra anh ấy làm vậy là vì sợ cô
 sau khi biết chúng tôi đính hôn sẽ không đến , nhưng muốn làm cho tôi vui vẻ
 mới lừa cô , hay nói cách khác , anh ấy vì tôi hi sinh cô , ở trong lòng anh ấy cô
 chỉ là vị trí thứ 2 thôi , vĩnh viễn sẽ không vượt qua được tôi."
 Đối với người gây sự như Hách Sa Sa , Lâm Khả Tâm chỉ yên lặng chịu dừng ,
 cho đến khi. . . . . .
 " Hách Sa Sa , cô đủ rồi" Tư Đồ Viêm bỗng xuất hiện nắm tay Lâm Khả Tâm như
 là cho cô thêm lòng tin và sức mạnh: " Khả Tâm , cô ấy đã gả cho tôi , đã trở
 thành vợ của Tư Đồ Viêm , từ nay về sau cô ấy và Hách Gia các người không còn
 quan hệ gì nữa , chúng tôi cũng sẽ không tham gia vào chuyện cô và Cố Thiếu
 Kiệt nữa , cô cũng không có quyền gì khi dễ cô ấy , nếu để tôi thấy cô một lần nữa
 khi dễ cô ấy tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô." Nói xong , Tư Đồ Viêm không
 them dòm lấy cô ta một mắt , mà lôi kéo Lâm Khả Tâm rời đi.
 Đi một lúc , Lâm Khả Tâm bỗng mở miệng nói: " Viêm , cám ơn anh. . . . . ."
 Cô tựa đầu lên vai anh , dùng giọng điệu biểu tình sự cảm động từ trong lòng .
 Mà Tư Đồ Viêm cũng ôn nhu đáp lại " đứa ngốc , em là người phụ nữ của Tư Đồ
 Viêm , anh không cho phép bất luận kẻ nào xúc phạm em nói chi là tổn thương
 em , nếu làm vậy là đối nghịch với Tư Đồ Viêm anh , từ nay về sau điều em cần
 làm là hạnh phúc cùng anh mỗi ngày."
 Dừng một chút , Tư Đồ Viêm bổ sung: " Thậm chí nếu ở cùng anh không làm em
 hạnh phúc , anh sẽ để em rời đi , chỉ cần em vui là được rồi." Âm thanh của anh
 mang theo sự bi thương , làm cho Lâm Khả Tâm không khỏi nhớ tới những giọt
 nước mắt của anh trên tay cô .
 Lâm Khả Tâm lắc lắc đầu :"Viêm , em sẽ không rời xa anh , yêu anh là chuyện
 hạnh phúc nhất của em."
 "Có được tình yêu của em , anh cũng thực hạnh phúc." Tư Đồ Viêm ôn nhu đáp
 lại
 Anh yêu cô , cô cũng yêu anh , chẳng lẽ không phải chuyện hạnh phúc nhất trên
 thế giới rồi sao? Hãy để cho bọn họ mãi mãi hạnh phúc như vậy . . . . . .. . . . . .
 Happy Ending~
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .